
江源
明广东番禺人,字一原。成化五年进士。任上饶知县,清讼狱,百姓感服。迁户部主事,历郎中,清慎自持,且有文誉。以忤权贵出为江西按察佥事。综理屯田水利,烛奸刷弊,不动声色。擢四川副使,乞休归,优游泉石,以诗自娱。卒年七十二。有《桂轩集》。
《登粤秀山次霍东皋先生韵四首 其四》拼音标注
dēng yuè xìu shān cì huò dōng gāo xiān shēng yùn sì shǒu qí sì
zháo jī xī yóu dì jī céng,
lǎo nián céng yì shǎo céng dēng。
wǔ wáng bà yuè zhōng zhāo hàn,
hán yù líu yī yě ài sēng。
quán shí rén xián qiān rì zùi,
jiāng hú shēn yuǎn bǎi yōu zēng。
xīng lái sān huái ōu yáng jù,
jǐu pō fú pēi lv̀ sì mǐn。