
皎然
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。
《道观中和潘丞观青溪图联句》拼音标注
dào guān zhōng hé pān chéng guān qīng xī tú lián jù
huà dé qīng xī yáng,
yí yú zǐ fǔ guān。
— — jiǎo rán rì míng yān ǎi bó,
fēng luò shǔi róng kuān。
— — cūi wàn huà yě gāo dī jiē,
shāng gōng jǐng yì zǎn。
— — pān shù shū chuān yīn jià sè,
chū shǐ wèn jiān nán。
— — jiǎo rán