咏数探得七

(唐代)皎然

邹子谭天岁,黄童对日年。求真初作传,炼魄已成仙。
鹤驾迎缑岭,星桥下蜀川。逢君竹林客,相对弄清弦。

皎然

僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。

《咏数探得七》拼音标注

yǒng shù tàn dé qī
zōu zǐ tán tiān sùi,
huáng tóng dùi rì nián。
qíu zhēn chū zuò chuán,
liàn pò yǐ chéng xiān。
hè jià yíng gōu líng,
xīng qiáo xià shǔ chuān。
féng jūn zhú lín kè,
xiāng dùi nòng qīng xián。