春来曲

(明代)解缙

人逢春来喜,我逢春来悲。春来春去催人老,百年光阴能几时。

去年当春发如漆,今年逢春鬓若丝。人逢春到好颜色,我见春来头愈白。

一片飘潇似雪垂,纵有春风清不得。忆我初年十四五,每到春来强欲舞。

读书一目数行下,醉后传觞不知数。一朝辞家入京国,正是莺花二三月。

东风满路马蹄轻,挥鞭走遍长安陌。此时红颜方少年,瀛洲步武如飞仙。

常临螭陛奉清跸,时拂云笺近御筵。自从衰病困怀抱,一回见春一回老。

趋朝上马要人扶,形态龙钟貌枯槁。寻常怕雨又悲风,白日看花如雾中。

酒肠不惯易成醉,诗句懒题那得工。昔何勇锐今如此,始信蹉跎真老矣。

吁嗟天运本自然,寒暑倏忽相推迁。老

解缙

解缙(1369年-1415年),字大绅,一字缙绅,号春雨、喜易,明朝吉水(今江西吉水)人,洪武二十一年(1388年)中进士,官至内阁首辅、右春坊大学士,参预机务。解缙以才高好直言为人所忌,屡遭贬黜,终以“无人臣礼”下狱,永乐十三年(1415年)冬被埋入雪堆冻死,卒年四十七,成化元年(1465年)赠朝议大夫,谥文毅。

《春来曲》拼音标注

chūn lái qū
rén féng chūn lái xǐ,
wǒ féng chūn lái bēi。
chūn lái chūn qù cūi rén lǎo,
bǎi nián guāng yīn néng jī shí。
qù nián dāng chūn fā rú qī,
jīn nián féng chūn bìn ruò sī。
rén féng chūn dào hǎo yán sè,
wǒ jiàn chūn lái tóu yù bái。
yī piàn piāo xiāo sì xuě chúi,
zòng yǒu chūn fēng qīng bù dé。
yì wǒ chū nián shí sì wǔ,
měi dào chūn lái qiáng yù wǔ。
dú shū yī mù shù xíng xià,
zùi hòu chuán shāng bù zhī shù。
yī zhāo cí jiā rù jīng guó,
zhèng shì yīng huā èr sān yuè。
dōng fēng mǎn lù mǎ tí qīng,
hūi biān zǒu biàn cháng ān mò。
cǐ shí hóng yán fāng shǎo nián,
yíng zhōu bù wǔ rú fēi xiān。
cháng lín chī bì fèng qīng bì,
shí fú yún jiān jìn yù yán。
zì cóng shuāi bìng kùn huái bào,
yī húi jiàn chūn yī húi lǎo。
qū zhāo shàng mǎ yào rén fú,
xíng tài lóng zhōng mào kū gǎo。
xún cháng pà yǔ yòu bēi fēng,
bái rì kàn huā rú wù zhōng。
jǐu cháng bù guàn yì chéng zùi,
shī jù lǎn tí nà dé gōng。
xī hé yǒng rùi jīn rú cǐ,
shǐ xìn cuō tuó zhēn lǎo yǐ。
xū jiē tiān yùn běn zì rán,
hán shǔ shū hū xiāng tūi qiān。
lǎo