庐山揽秀图歌

(明代)解缙

昔年拄玉杖,去看匡庐峰。远山如游龙,半入青天中。

四顾无人独揽秀,五老与我同舂容。手弄石上琴,目送天边鸿。

二仪自高下,吴楚分西东。洪涛巨浪拍岸下,波光上与银河通。

汲涧玄猿弄晴影,长松舞鹤号天风。天风吹我不能立,便欲起把十二青芙蓉。

弱流万里可飞越,因之献上蓬莱宫。羲娥倏忽遂成晚,往往梦里寻仙踪。

如今不知何人抚此景,树下一老与我襟裾同。披图题诗要相赠,气腾香雾秋濛濛。

子归烦语谢五老,几时白酒再熟来相从。

解缙

解缙(1369年-1415年),字大绅,一字缙绅,号春雨、喜易,明朝吉水(今江西吉水)人,洪武二十一年(1388年)中进士,官至内阁首辅、右春坊大学士,参预机务。解缙以才高好直言为人所忌,屡遭贬黜,终以“无人臣礼”下狱,永乐十三年(1415年)冬被埋入雪堆冻死,卒年四十七,成化元年(1465年)赠朝议大夫,谥文毅。

《庐山揽秀图歌》拼音标注

lú shān lǎn xìu tú gē
xī nián zhǔ yù zhàng,
qù kàn kuāng lú fēng。
yuǎn shān rú yóu lóng,
bàn rù qīng tiān zhōng。
sì gù wú rén dú lǎn xìu,
wǔ lǎo yǔ wǒ tóng chōng róng。
shǒu nòng shí shàng qín,
mù sòng tiān biān hóng。
èr yí zì gāo xià,
wú chǔ fēn xī dōng。
hóng tāo jù làng pāi àn xià,
bō guāng shàng yǔ yín hé tōng。
jí jiàn xuán yuán nòng qíng yǐng,
cháng sōng wǔ hè hào tiān fēng。
tiān fēng chūi wǒ bù néng lì,
biàn yù qǐ bǎ shí èr qīng fú róng。
ruò líu wàn lǐ kě fēi yuè,
yīn zhī xiàn shàng péng lái gōng。
xī é shū hū sùi chéng wǎn,
wǎng wǎng mèng lǐ xún xiān zōng。
rú jīn bù zhī hé rén fǔ cǐ jǐng,
shù xià yī lǎo yǔ wǒ jīn jū tóng。
pī tú tí shī yào xiāng zèng,
qì téng xiāng wù qīu méng méng。
zǐ gūi fán yǔ xiè wǔ lǎo,
jī shí bái jǐu zài shú lái xiāng cóng。