题龙门行乐图
(明代)解缙
龙门山高插天起,龙门水清深见底。大风吼雪翻银涛,天上火云烧赤尾。
东连螺浦西钓台,三十六湾相萦回。白昼彷佛号春雷,怪石如龙云作堆。
南阳公子好潇洒,行乐向此龙门下。锦囊绣袱绿瑶琴,紫裘乌帽玉骢马。
有时跻险蹑崔嵬,洞观波浪胸怀开。小姑二山不盈尺,鄱阳一水大如杯。
兴来长啸山下去,自觉精华与神遇。酒酣握笔赋归欤,飒沓吟笺有神助。
信知出处非寻常,九苞之凤巢梧岗。天子龙门异岩穴,何日携手入庙廊。

解缙
解缙(1369年-1415年),字大绅,一字缙绅,号春雨、喜易,明朝吉水(今江西吉水)人,洪武二十一年(1388年)中进士,官至内阁首辅、右春坊大学士,参预机务。解缙以才高好直言为人所忌,屡遭贬黜,终以“无人臣礼”下狱,永乐十三年(1415年)冬被埋入雪堆冻死,卒年四十七,成化元年(1465年)赠朝议大夫,谥文毅。
《题龙门行乐图》拼音标注
tí lóng mén xíng lè tú
lóng mén shān gāo chā tiān qǐ,
lóng mén shǔi qīng shēn jiàn dǐ。
dà fēng hǒu xuě fān yín tāo,
tiān shàng huǒ yún shāo chì wěi。
dōng lián luó pǔ xī diào tái,
sān shí lìu wān xiāng yíng húi。
bái zhòu páng fó hào chūn léi,
guài shí rú lóng yún zuò dūi。
nán yáng gōng zǐ hǎo xiāo sǎ,
xíng lè xiàng cǐ lóng mén xià。
jǐn náng xìu fú lv̀ yáo qín,
zǐ qíu wū mào yù cōng mǎ。
yǒu shí jī xiǎn niè cūi wéi,
dòng guān bō làng xiōng huái kāi。
xiǎo gū èr shān bù yíng chǐ,
pó yáng yī shǔi dà rú bēi。
xīng lái cháng xiào shān xià qù,
zì jué jīng huá yǔ shén yù。
jǐu hān wò bǐ fù gūi yú,
sà tà yín jiān yǒu shén zhù。
xìn zhī chū chù fēi xún cháng,
jǐu bāo zhī fèng cháo wú gǎng。
tiān zǐ lóng mén yì yán xué,
hé rì xié shǒu rù miào láng。