题胡忠简公敕书

(明代)解缙

渡江炎德衰,颠倒由奸桧。胡公进谠言,直欲扫萧艾。

居然新州谪,名震天壤内。恢复事己非,能保清净退。

孝皇眷先臣,拔擢起滞废。羽仪廊庙间,议论尤正大。

丘园将佚老,耿耿丹心在。耆朋既凋谢,一札重恩赉。

矫首仰乾淳,芳猷传异代。龙章俨如新,字画有馀态。

前修不可作,展卷一长喟。

解缙

解缙(1369年-1415年),字大绅,一字缙绅,号春雨、喜易,明朝吉水(今江西吉水)人,洪武二十一年(1388年)中进士,官至内阁首辅、右春坊大学士,参预机务。解缙以才高好直言为人所忌,屡遭贬黜,终以“无人臣礼”下狱,永乐十三年(1415年)冬被埋入雪堆冻死,卒年四十七,成化元年(1465年)赠朝议大夫,谥文毅。

《题胡忠简公敕书》拼音标注

tí hú zhōng jiǎn gōng chì shū
dù jiāng yán dé shuāi,
diān dǎo yóu jiān kuài。
hú gōng jìn dǎng yán,
zhí yù sǎo xiāo ài。
jū rán xīn zhōu zhé,
míng zhèn tiān rǎng nèi。
hūi fù shì jǐ fēi,
néng bǎo qīng jìng tùi。
xiào huáng juàn xiān chén,
bá zhuó qǐ zhì fèi。
yǔ yí láng miào jiān,
yì lùn yóu zhèng dà。
qīu yuán jiāng yì lǎo,
gěng gěng dān xīn zài。
qí péng jì diāo xiè,
yī zhá zhòng ēn lài。
jiǎo shǒu yǎng gān chún,
fāng yóu chuán yì dài。
lóng zhāng yǎn rú xīn,
zì huà yǒu yú tài。
qián xīu bù kě zuò,
zhǎn juàn yī cháng kùi。