书简寂观

(宋代)金君卿

欹危烟霭间,覆压山岳半。
境穷天地寒,气古金碧烂。
泉源长清霁,云木杳凌乱。
寻高下来远,白日已西窜。

金君卿

宋饶州浮梁人,字正叔。仁宗庆历间进士。累官知临川、江西提刑、度支郎中。治“五经”,长于《易》。有《易说》、《金氏文集》。

《书简寂观》拼音标注

shū jiǎn jì guān
yī wēi yān ǎi jiān,
fù yā shān yuè bàn。
jìng qióng tiān dì hán,
qì gǔ jīn bì làn。
quán yuán cháng qīng jì,
yún mù yǎo líng luàn。
xún gāo xià lái yuǎn,
bái rì yǐ xī cuàn 。