唐丈命玉涧僧画金华三洞为图障寿母玉涧有诗

(宋代)金履祥

金华高哉几千丈,翠壁重峦不可上。
上下飞潛灵液通,朝暮烟云姿万状。
我闻玄女蟠金鼎,至今遗粒犹可饷。
又闻仙姑驾银鹿,至今瑶田印层嶂。
金华本是东南奇,未数剑门天下壮。
有时笙箫响青云,犹疑幢节迎仙仗。
自古长生端有术,飘飖群仙尚无恙。
只今洞天双龙飞,何处华表声清喨。
谁将此山真面目,尽收奇伟归图障。
居然冈阜北堂前,未须屣履勤敖放。

金履祥

(1232—1303)宋元间婺州兰溪人,字吉父。少有经世志,博览群书。及壮,知向濂、洛之学,事同郡王柏,从登何基之门,专治朱熹之学。咸淳七年,襄樊围急,建言由海道攻燕,所言经过地方、洋面等,悉与后来元朝海运路线相符。德祐初,起为史馆编校,不就。宋亡,隐金华山中,训迪后学。晚居仁山下,学者称仁山先生。卒谥文安。有《大学疏义》、《论语集注考證》、《通鉴前编》和《仁山集》等。

《唐丈命玉涧僧画金华三洞为图障寿母玉涧有诗》拼音标注

táng zhàng mìng yù jiàn sēng huà jīn huá sān dòng wèi tú zhàng shòu mǔ yù jiàn yǒu shī
jīn huá gāo zāi jī qiān zhàng,
cùi bì zhòng luán bù kě shàng。
shàng xià fēi qián líng yè tōng,
zhāo mù yān yún zī wàn zhuàng。
wǒ wén xuán nv̌ pán jīn dǐng,
zhì jīn yí lì yóu kě xiǎng。
yòu wén xiān gū jià yín lù,
zhì jīn yáo tián yìn céng zhàng。
jīn huá běn shì dōng nán qí,
wèi shù jiàn mén tiān xià zhuàng。
yǒu shí shēng xiāo xiǎng qīng yún,
yóu yí chuáng jié yíng xiān zhàng。
zì gǔ cháng shēng duān yǒu zhú,
piāo yáo qún xiān shàng wú yàng。
zhǐ jīn dòng tiān shuāng lóng fēi,
hé chù huá biǎo shēng qīng liàng。
shúi jiāng cǐ shān zhēn miàn mù,
jǐn shōu qí wěi gūi tú zhàng。
jū rán gāng fù běi táng qián,
wèi xū xǐ lv̌ qín áo fàng 。