代张起岩和清塘诗

(宋代)金履祥

清塘佳哉,上有横霄映汉之卿云
下有通川入海之流泉。不舍昼夜扬清清,
清流回环山奔迎。暮雨层波绿,
朝晖山气新。呼吸溪光饮山渌,
人人冰玉若为贫。我欲买山居其间,
囊中不靳金满籯。明月清风对高士,
丝桐一张酒五经。俯看尘世几蚊蚋,
须臾起灭败与成。炎凉僅昕夕,
晦朔分枯荣。眼前突兀徒骇俗,
死后灭没杳无闻。孰若此地多君子,
纯孝千古留风声。天光浮动映松柏,
地望流传光丘林。太钧播群品,
生灵本一心。何况古人杰,
由来毓地灵。欲为混沌凿七窍,
须凭天工挥五丁。穷为乐善之君子,
达为庙社之元勋。于此地灵有愧无,
鄙人敢此问诸君。

金履祥

(1232—1303)宋元间婺州兰溪人,字吉父。少有经世志,博览群书。及壮,知向濂、洛之学,事同郡王柏,从登何基之门,专治朱熹之学。咸淳七年,襄樊围急,建言由海道攻燕,所言经过地方、洋面等,悉与后来元朝海运路线相符。德祐初,起为史馆编校,不就。宋亡,隐金华山中,训迪后学。晚居仁山下,学者称仁山先生。卒谥文安。有《大学疏义》、《论语集注考證》、《通鉴前编》和《仁山集》等。

《代张起岩和清塘诗》拼音标注

dài zhāng qǐ yán hé qīng táng shī
qīng táng jiā zāi,
shàng yǒu héng xiāo yìng hàn zhī qīng yún,
xià yǒu tōng chuān rù hǎi zhī líu quán。
bù shè zhòu yè yáng qīng qīng,
qīng líu húi huán shān bēn yíng。
mù yǔ céng bō lv̀,
zhāo hūi shān qì xīn。
hū xī xī guāng yǐn shān lù,
rén rén bīng yù ruò wèi pín。
wǒ yù mǎi shān jū qí jiān,
náng zhōng bù jìn jīn mǎn yíng。
míng yuè qīng fēng dùi gāo shì,
sī tóng yī zhāng jǐu wǔ jīng。
fǔ kàn chén shì jī wén rùi,
xū yú qǐ miè bài yǔ chéng。
yán liáng jǐn xīn xī,
hùi shuò fēn kū róng。
yǎn qián tū wù tú hài sú,
sǐ hòu miè méi yǎo wú wén。
shú ruò cǐ dì duō jūn zǐ,
chún xiào qiān gǔ líu fēng shēng。
tiān guāng fú dòng yìng sōng bǎi,
dì wàng líu chuán guāng qīu lín。
tài jūn bō qún pǐn,
shēng líng běn yī xīn。
hé kuàng gǔ rén jié,
yóu lái yù dì líng。
yù wèi hùn dùn záo qī qiào,
xū píng tiān gōng hūi wǔ dīng。
qióng wèi lè shàn zhī jūn zǐ,
dá wèi miào shè zhī yuán xūn。
yú cǐ dì líng yǒu kùi wú,
bǐ rén gǎn cǐ wèn zhū jūn 。