送吴慎之令铜梁

(明代)康海

忆昔与子游乡学,短褐彯彯俱总角。千人过眼无一堪,私拟君才当颖脱。

以兹常听万里鸣,岂意萧条饭场藿。我昔应时官翰林,世间名士空相博。

转觉君才近所无,垂老科场意羞缩。奋迅因求勾漏閒,声华晔晔今非昨。

苟能行事何足猜,丈夫要见青天阔。国家名公不可数,俱向专城事民瘼。

君不见汉庭黄霸与鲁恭,至今名誉振天地,何况当时为列公。

康海

康海(1475--1540)中国明代文学家。字德涵,号对山、沜东渔父,陕西武功人。弘治十五年(1502年)状元,任翰林院修撰。武宗时宦官刘瑾败,因名列瑾党而免官。以诗文名列“前七子”之一。所著有诗文集《对山集》、杂剧《中山狼》、散曲集《沜东乐府》等。

《送吴慎之令铜梁》拼音标注

sòng wú shèn zhī lìng tóng liáng
yì xī yǔ zǐ yóu xiāng xué,
duǎn hé piāo piāo jù zǒng jiǎo。
qiān rén guò yǎn wú yī kān,
sī nǐ jūn cái dāng yǐng tuō。
yǐ zī cháng tīng wàn lǐ míng,
qǐ yì xiāo tiáo fàn cháng huò。
wǒ xī yìng shí guān hàn lín,
shì jiān míng shì kōng xiāng bó。
zhuǎn jué jūn cái jìn suǒ wú,
chúi lǎo kē cháng yì xīu suō。
fèn xùn yīn qíu gōu lòu xián,
shēng huá yē yē jīn fēi zuó。
gǒu néng xíng shì hé zú cāi,
zhàng fū yào jiàn qīng tiān kuò。
guó jiā míng gōng bù kě shù,
jù xiàng zhuān chéng shì mín mò。
jūn bù jiàn hàn tíng huáng bà yǔ lǔ gōng,
zhì jīn míng yù zhèn tiān dì,
hé kuàng dāng shí wèi liè gōng。