宿涝泽

(宋代)孔平仲

出城云物好,更听歌声发。行路已微阴,暮村逢霰雪。

衾寒不成寐,奄奄残灯灭。

孔平仲

孔平仲,生于庆历四年(1044),字毅父,今峡江县罗田镇西江村人,政和元年(1111)病卒,终年六十八岁。《清江三孔集》四十卷中,平仲占21卷。

《宿涝泽》拼音标注

sù lào zé
chū chéng yún wù hǎo,
gèng tīng gē shēng fā。
xíng lù yǐ wēi yīn,
mù cūn féng xiàn xuě。
qīn hán bù chéng mèi,
yǎn yǎn cán dēng miè。