郑谷口隶书歌
(清代)孔尚任
鲁中汉碑存十一,任城有三阙里七。郑固墓铭峙东平,苔蚀榛荒亦未失。
汉碑结癖谷口翁,渡江搜访辨真实。碑亭凉雨取枕眠,抉神剔髓叹唧唧。
惝恍拱揖汉代贤,梦中传授点画毕。蝉翼响拓携满囊,晓风吹须策驴疾。
归来检付高手工,蜜香侧理装成帙。碑额碑穿碑阴完,《集中录》中无缺逸。
文檀为函玉为签,琳琅金薤照晴日。谷口危坐四壁观,何殊蠹简蝌蚪漆。
以指画腹昼夜思,久久古人精神出。纵横能为径丈书,小者针虿皆绵密。
横飞直牵力千钧,盛年已入中郎室。如今垂老不轻挥,瘦臂撑拄肩崒嵂。
镫下为我摹数番,古劲如镵金石质。汉后隶书谁登峰,学问无如谷口笔。
珍重藏之胜藏碑,赞服作歌美非溢。

孔尚任
孔尚任(1648~1718年),字聘之,又字季重,号东塘(《随园诗话》所载为东堂),别号岸堂,自称云亭山人。山东曲阜人,孔子六十三代孙,清初诗人、戏曲作家,继承了儒家的思想传统与学术,自幼即留意礼、乐、兵、农等学问,还考证过乐律,为以后的戏曲创作打下了音乐知识基础。世人将他与《长生殿》作者洪升并论,称“南洪北孔”。
《郑谷口隶书歌》拼音标注
zhèng gǔ kǒu lì shū gē
lǔ zhōng hàn bēi cún shí yī,
rèn chéng yǒu sān què lǐ qī。
zhèng gù mù míng zhì dōng píng,
tái shí zhēn huāng yì wèi shī。
hàn bēi jié pǐ gǔ kǒu wēng,
dù jiāng sōu fǎng biàn zhēn shí。
bēi tíng liáng yǔ qǔ zhěn mián,
jué shén tī sǔi tàn jī jī。
chǎng huǎng gǒng yī hàn dài xián,
mèng zhōng chuán shòu diǎn huà bì。
chán yì xiǎng tuò xié mǎn náng,
xiǎo fēng chūi xū cè lv́ jí。
gūi lái jiǎn fù gāo shǒu gōng,
mì xiāng cè lǐ zhuāng chéng zhì。
bēi é bēi chuān bēi yīn wán,
《 jí zhōng lù 》 zhōng wú quē yì。
wén tán wèi hán yù wèi qiān,
lín láng jīn xiè zhào qíng rì。
gǔ kǒu wēi zuò sì bì guān,
hé shū dù jiǎn kē dǒu qī。
yǐ zhǐ huà fù zhòu yè sī,
jǐu jǐu gǔ rén jīng shén chū。
zòng héng néng wèi jìng zhàng shū,
xiǎo zhě zhēn chài jiē mián mì。
héng fēi zhí qiān lì qiān jūn,
shèng nián yǐ rù zhōng láng shì。
rú jīn chúi lǎo bù qīng hūi,
shòu bì chēng zhǔ jiān zú lv̀。
dēng xià wèi wǒ mó shù fān,
gǔ jìng rú chán jīn shí zhí。
hàn hòu lì shū shúi dēng fēng,
xué wèn wú rú gǔ kǒu bǐ。
zhēn zhòng cáng zhī shèng cáng bēi,
zàn fú zuò gē měi fēi yì。