西堂假山

(宋代)孔武仲

范蠡不归吴,鲁连东泛海。
当其纵目时,长有青山在。
我今囚一官,宅舍不容改。
尘嚣日侵陵,视听乏爽垲。
天机能几何,与物相俎醢。
当求景物净,以涤身心浼。
县南山不远,溪口石可彩。
叠累亦成形,依稀聊自绐。
寒余洞泉脉,绿带天边蔼。
翠壁渐孱颜,奇峰何{左山右畾}嵬。
乔林相隐映,亭院生光彩。
笑揖浮丘翁,霓旌如可待。
区区浃时力,直欲凌真宰。
稍全仁者乐,未恤儿辈骇。
又动江南思,匡庐田已买。

孔武仲

(1041—1097)宋临江新淦人,字常父。孔文仲弟。仁宗嘉祐八年进士。哲宗元祐初,历秘书省正字、集贤校理、国子司业。四年,为著作郎,论科举之弊,诋王安石《三经新义》,请复诗赋取士,又欲罢大义而益以诸经策。拜中书舍人,直学士院。八年,擢给事中,迁礼部侍郎,以宝文阁待制知洪州。坐元祐党夺职,居池州卒。与兄孔文仲、弟孔平仲以文声起江西,时号三孔。有《诗书论语说》、《金华讲义》、《芍药谱》、《内外制》、《杂文》、《宗伯集》(编入《清江三孔集》)。

《西堂假山》拼音标注

xī táng jiǎ shān
fàn lǐ bù gūi wú,
lǔ lián dōng fàn hǎi。
dāng qí zòng mù shí,
cháng yǒu qīng shān zài。
wǒ jīn qíu yī guān,
zhái shè bù róng gǎi。
chén xiāo rì qīn líng,
shì tīng fá shuǎng kǎi。
tiān jī néng jī hé,
yǔ wù xiāng zǔ hǎi。
dāng qíu jǐng wù jìng,
yǐ dí shēn xīn měi。
xiàn nán shān bù yuǎn,
xī kǒu shí kě cǎi。
dié lèi yì chéng xíng,
yī xī liáo zì dài。
hán yú dòng quán mài,
lv̀ dài tiān biān ǎi。
cùi bì jiàn chán yán,
qí fēng hé { zuǒ shān yòu léi } wéi。
qiáo lín xiāng yǐn yìng,
tíng yuàn shēng guāng cǎi。
xiào yī fú qīu wēng,
ní jīng rú kě dài。
qū qū jiá shí lì,
zhí yù líng zhēn zǎi。
shāo quán rén zhě lè,
wèi xù ér bèi hài。
yòu dòng jiāng nán sī,
kuāng lú tián yǐ mǎi 。