从驾独秀山游观应令

(明代)邝露

丹霞舒丽旭,薰风应和銮。西园风嘉客,平台罗英贤。

荀卿方适楚,郭隗未售燕。兰阪追飞盖,柏梁亘崇山。

峨峨畿甸内,秀色卓雄藩。凌虚结睇听,耳目亦已捐。

云去苍梧野,山疑九点烟。潇湘递明灭,宝瑟袅㛹娟。

游刃极八表,观徼戾重边。五图启幽秘,九籥排空筌。

归宴忘忧馆,烹熊擘芳鲜。灼灼垂珠女,娥娥出玳筵。

绝缨过三爵,舞雅凌七盘。衣湔高唐雨,声含巫峡猿。

徒使淮南桂,秋风一夜繁。

邝露

(1604—1650)明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

《从驾独秀山游观应令》拼音标注

cóng jià dú xìu shān yóu guān yìng lìng
dān xiá shū lì xù,
xūn fēng yìng hé luán。
xī yuán fēng jiā kè,
píng tái luō yīng xián。
xún qīng fāng shì chǔ,
guō wěi wèi shòu yàn。
lán bǎn zhūi fēi gài,
bǎi liáng gèn chóng shān。
é é jī diàn nèi,
xìu sè zhuō xióng fán。
líng xū jié dì tīng,
ěr mù yì yǐ juān。
yún qù cāng wú yě,
shān yí jǐu diǎn yān。
xiāo xiāng dì míng miè,
bǎo sè niǎo pián juān。
yóu rèn jí bā biǎo,
guān jiào lì zhòng biān。
wǔ tú qǐ yōu mì,
jǐu yuè pái kōng quán。
gūi yàn wàng yōu guǎn,
pēng xióng bò fāng xiān。
zhuó zhuó chúi zhū nv̌,
é é chū dài yán。
jué yīng guò sān jué,
wǔ yǎ líng qī pán。
yī jiān gāo táng yǔ,
shēng hán wū xiá yuán。
tú shǐ huái nán gùi,
qīu fēng yī yè fán。