汎彭蠡

(明代)邝露

禹潴宕元气,浮客哀吟清。洞庭发湓浦,崩波愁兼程。

若华夕阴裣,封楚归云征。秋霜脆荣木,暮景革韶龄。

三洲闻鲍札,九派验桑经。琴高翔赤鲤,江妃翳瑶英。

荧台光爌朗,气閤幻洪溟。鱼鳖纷有化,吾生独何营。

邝露

(1604—1650)明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

《汎彭蠡》拼音标注

fàn péng lǐ
yǔ zhū dàng yuán qì,
fú kè āi yín qīng。
dòng tíng fā pén pǔ,
bēng bō chóu jiān chéng。
ruò huá xī yīn liàn,
fēng chǔ gūi yún zhēng。
qīu shuāng cùi róng mù,
mù jǐng gé sháo líng。
sān zhōu wén bào zhá,
jǐu pài yàn sāng jīng。
qín gāo xiáng chì lǐ,
jiāng fēi yì yáo yīng。
yíng tái guāng kuàng lǎng,
qì gé huàn hóng míng。
yú biē fēn yǒu huà,
wú shēng dú hé yíng。