
邝露
(1604—1650)明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。
《登二孤作》拼音标注
dēng èr gū zuò
èr gū biǎo líng zhì,
jǐu pài líu tāng tāng。
jiāng běi cǎi líng huǎn,
jiāng nán táo yè cháng。
líng xiān shí fǎng fú,
zhēng kè sī húi xiáng。
tūn zhū kuáng chǔ shǐ,
huái bì yuè wú xiāng。
tǎng tuō huán zhōng lèi,
yīn zhī bù qī xiāng。