
邝露
(1604—1650)明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。
《叠彩山》拼音标注
dié cǎi shān
rì gāo shān qì jīng,
yuè chū shān gèng míng。
xiàn fēng yín hàn shǔi,
nì jǐng jīn yōng chéng。
líng dòng chū xiāo bàn,
sà shuǎng liáng fēng shēng。
chūi wǒ bó tiān yóu,
piāo piāo líng tài qīng。
míng sōu hùn dùn qiào,
líu guān chán hè míng。
fāng cǎo yǒu yuǎn zhì,
dá rén wú jìn qíng。
shúi néng liàn xiāng qū,
yī jǔ chāo péng yíng。
- 上一篇:南溪刘仙洞怀林六长
- 下一篇:玄元栖霞洞是日华月华君所居