山中送友人归途已长触物有叹

(明代)邝露

劳劳为客倦,日日送人归。芳草雨中碧,杨花愁处飞。

农夫戒春及,老少咸相依。谁能去乡井,终负越山薇。

邝露

(1604—1650)明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

《山中送友人归途已长触物有叹》拼音标注

shān zhōng sòng yǒu rén gūi tú yǐ cháng hóng wù yǒu tàn
láo láo wèi kè juàn,
rì rì sòng rén gūi。
fāng cǎo yǔ zhōng bì,
yáng huā chóu chù fēi。
nóng fū jiè chūn jí,
lǎo shǎo xián xiāng yī。
shúi néng qù xiāng jǐng,
zhōng fù yuè shān wéi。