述征 其七

(明代)邝露

绝壑厌长鞭,九折何芊绵。天鸡警晨羲,鸧鸆悽夜弦。

金标冠云日,崇山摩苍天。夷人誇鼻饮,狑女粲珠联。

回流思木马,冒险触铜船。

邝露

(1604—1650)明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

《述征 其七》拼音标注

shù zhēng qí qī
jué hè yàn cháng biān,
jǐu zhé hé qiān mián。
tiān jī jǐng chén xī,
cāng yú qī yè xián。
jīn biāo guān yún rì,
chóng shān mó cāng tiān。
yí rén kuā bí yǐn,
líng nv̌ càn zhū lián。
húi líu sī mù mǎ,
mào xiǎn hóng tóng chuán。