
邝露
(1604—1650)明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。
《赤婴母 其三》拼音标注
chì yīng mǔ qí sān
zǐ yáng dān shǔi yù zhēn fēi,
fèng jié luán cān bì luò fēi。
huā mèng xiān jū piāo lv̀ yǔ,
xìng yán gōng yǔ jiào wū yī。
xī chuān wù fǎ cáng zhū tǎ,
nán nèi chuán jīng yǒng jiàng fēi。
wén shuō chì fú jīn shǐ jiàn,
shàng lín zhū yàn ěr tóng gūi。