吊厓
(明代)邝露
组练曾驱锦浪堆,中流弥识济堆才。挥戈不返羲和御,入海空闻薤露哀。
璧月玺浮天上下,鲲溟龙战水潆洄。扪萝已灭磨厓字,风雨年年长绿苔。

邝露
(1604—1650)明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。
《吊厓》拼音标注
diào yá
zǔ liàn céng qū jǐn làng dūi,
zhōng líu mí shì jì dūi cái。
hūi gē bù fǎn xī hé yù,
rù hǎi kōng wén xiè lù āi。
bì yuè xǐ fú tiān shàng xià,
kūn míng lóng zhàn shǔi yíng húi。
mén luó yǐ miè mó yá zì,
fēng yǔ nián nián cháng lv̀ tái。