
蓝仁
蓝仁(1315-?)字静之,自号蓝山拙者,与弟蓝智同均为元末明初诗人,崇安将村里(今福建武夷山市星村镇)人。二蓝早年跟随福州名儒林泉生学《春秋》,又跟武夷山隐士杜本学《诗经》,博采众长,形成自己的风格,后人评价他们的诗风类似盛唐,兼有中晚唐诗人优点,既学唐人,又不失自己的个性。蓝仁不事科举,一意为诗,“杖履遍武夷”,傲啸山林,过着闲适的田园生活。后辟武夷书院山长,迁邵武尉,不赴。明初内附,例徙濠梁,数月放归,自此隐于闾里。
《哭儿骨殖还故山 其二》拼音标注
kū ér gǔ zhí huán gù shān qí èr
cuàn sǐ xiá huāng wàn lǐ yú,
téng chán cǎo shù tǔ qīn fū。
huáng jīn jìng wèi chán yán shuò,
bái gǔ fān chéng dài jià gū。
xíng yǐng zì súi jiē dú lǎo,
gān cháng fēn liè niàn zhū gū。
tiān gāo shì tīng wú xiāo xī,
qiáng yù zhāo hún tuō chǔ wū。