李母志节

(明代)蓝智

雌乌何翩翩,孤栖庭树枝。悲鸣失其雄,辛苦哺其儿。

眷彼深居妇,芳年守空帷。有夫不偕老,有子方孩提。

死者不可作,少者犹可依。耻为桃李容,愿守松柏姿。

树艺供汝食,织纴成汝衣。望汝保门户,训汝诵书诗。

子年日已长,母年日已衰。衰老非所惜,我心幸无违。

春风吹鹤发,萱草多华滋。菽水自娱乐,闾里称孝慈。

古来闺门间,风化实系之。我歌节妇吟,不愧良史辞

蓝智

元明间福建崇安人,字明之,一作性之。蓝仁弟。元末与兄往武夷师从杜本,绝意科举,一心为诗。明洪武十年以荐授广西按察司佥事,以清廉仁惠著称。其诗清新婉约,与兄齐名。有《蓝涧集》。

《李母志节》拼音标注

lǐ mǔ zhì jié
cí wū hé piān piān,
gū qī tíng shù zhī。
bēi míng shī qí xióng,
xīn kǔ bǔ qí ér。
juàn bǐ shēn jū fù,
fāng nián shǒu kōng wéi。
yǒu fū bù xié lǎo,
yǒu zǐ fāng hái tí。
sǐ zhě bù kě zuò,
shǎo zhě yóu kě yī。
chǐ wèi táo lǐ róng,
yuàn shǒu sōng bǎi zī。
shù yì gōng rǔ shí,
zhī rén chéng rǔ yī。
wàng rǔ bǎo mén hù,
xùn rǔ sòng shū shī。
zǐ nián rì yǐ cháng,
mǔ nián rì yǐ shuāi。
shuāi lǎo fēi suǒ xī,
wǒ xīn xìng wú wéi。
chūn fēng chūi hè fā,
xuān cǎo duō huá zī。
shú shǔi zì yú lè,
lv́ lǐ chēng xiào cí。
gǔ lái gūi mén jiān,
fēng huà shí xì zhī。
wǒ gē jié fù yín,
bù kùi liáng shǐ cí。