题苍雪轩

(明代)蓝智

脩竹生夜凉,华轩淡秋色。露华洗苍翠,冰影含清白。

恍然天地空,似与琼楼通。群仙列翠葆,六花散天风。

爽气集庭皋,寒声动林杪。龙吟瑶水暮,凤舞霜台晓。

点点苍梧云,萧萧嶰谷春。聊歌郢中曲,赠尔淇澳人。

蓝智

元明间福建崇安人,字明之,一作性之。蓝仁弟。元末与兄往武夷师从杜本,绝意科举,一心为诗。明洪武十年以荐授广西按察司佥事,以清廉仁惠著称。其诗清新婉约,与兄齐名。有《蓝涧集》。

《题苍雪轩》拼音标注

tí cāng xuě xuān
xīu zhú shēng yè liáng,
huá xuān dàn qīu sè。
lù huá xǐ cāng cùi,
bīng yǐng hán qīng bái。
huǎng rán tiān dì kōng,
sì yǔ qióng lóu tōng。
qún xiān liè cùi bǎo,
lìu huā sàn tiān fēng。
shuǎng qì jí tíng gāo,
hán shēng dòng lín miǎo。
lóng yín yáo shǔi mù,
fèng wǔ shuāng tái xiǎo。
diǎn diǎn cāng wú yún,
xiāo xiāo xiè gǔ chūn。
liáo gē yǐng zhōng qū,
zèng ěr qí ào rén。