蓝原道中

(明代)蓝智

青山西上是蓝田,野草残花共怆然。春日园林非旧主,夕阳丘陇有新阡。

百年乔木今犹在,先代遗书许共传。欲向空林荐蘋藻,断碑无字卧寒烟。

蓝智

元明间福建崇安人,字明之,一作性之。蓝仁弟。元末与兄往武夷师从杜本,绝意科举,一心为诗。明洪武十年以荐授广西按察司佥事,以清廉仁惠著称。其诗清新婉约,与兄齐名。有《蓝涧集》。

《蓝原道中》拼音标注

lán yuán dào zhōng
qīng shān xī shàng shì lán tián,
yě cǎo cán huā gòng chuàng rán。
chūn rì yuán lín fēi jìu zhǔ,
xī yáng qīu lǒng yǒu xīn qiān。
bǎi nián qiáo mù jīn yóu zài,
xiān dài yí shū xǔ gòng chuán。
yù xiàng kōng lín jiàn pín zǎo,
duàn bēi wú zì wò hán yān。