长歌
(宋代)释了元
野鸟啼,野鸟啼时时有思。有思春气桃花发,春气桃花发满枝。
满枝莺雀相呼唤,莺雀相呼唤岩畔。岩畔花红似锦屏,花红似锦屏堪看。
堪看山,山秀丽,秀丽山前烟雾起。山前烟雾起清浮,清浮浪促潺湲水。
浪促潺湲水景幽,景幽深处好,深处好追游。追游傍水花,傍水花似雪,似雪梨花光皎洁。
梨花光皎洁玲珑,玲珑似坠银花折。似坠银花折最好,最好柔茸溪畔草。
柔茸溪畔草青青,双双蝴蝶飞来到。蝴蝶飞来列落花,落花林里鸟啼叫。
林里鸟啼叫不休,不休为忆春光好。为忆春光好杨柳,杨柳枝枝春色秀。
春色秀时常共饮,时常共饮春浓酒。春浓酒似醉,似醉闲行春色里。
闲行春色里相逢,相逢竞忆游山水。竞忆游山水心息,心息悠悠归去来,归去来休休役役。

释了元
李清臣(一○三二~一一○二),字邦直,安阳(今属河南)人。仁宗皇祐五年(一○五三)进士。调邢州司户参军,迁晋州和川令。神宗时,召为两朝国史编修官,同修起居注,进知制诰、翰林学士。元丰四年(一○八一),拜吏部尚书。六年,迁尚书右丞。哲宗即位,转尚书左丞。徽宗建中靖国元年(一一○一),为门下侍郎,寻出知大名府。崇宁元年卒,年七十一。有诗文一百卷,已佚。事见《杂肋集》卷六二《资政殿大学士李公行状》,《宋史》卷三二八有传。今录诗七首。
《长歌》拼音标注
cháng gē
yě niǎo tí,
yě niǎo tí shí shí yǒu sī。
yǒu sī chūn qì táo huā fā,
chūn qì táo huā fā mǎn zhī。
mǎn zhī yīng què xiāng hū huàn,
yīng què xiāng hū huàn yán pàn。
yán pàn huā hóng sì jǐn píng,
huā hóng sì jǐn píng kān kàn。
kān kàn shān,
shān xìu lì,
xìu lì shān qián yān wù qǐ。
shān qián yān wù qǐ qīng fú,
qīng fú làng cù chán yuán shǔi。
làng cù chán yuán shǔi jǐng yōu,
jǐng yōu shēn chù hǎo,
shēn chù hǎo zhūi yóu。
zhūi yóu bàng shǔi huā,
bàng shǔi huā sì xuě,
sì xuě lí huā guāng jiǎo jié。
lí huā guāng jiǎo jié líng lóng,
líng lóng sì zhùi yín huā zhé。
sì zhùi yín huā zhé zùi hǎo,
zùi hǎo róu róng xī pàn cǎo。
róu róng xī pàn cǎo qīng qīng,
shuāng shuāng hú dié fēi lái dào。
hú dié fēi lái liè luò huā,
luò huā lín lǐ niǎo tí jiào。
lín lǐ niǎo tí jiào bù xīu,
bù xīu wèi yì chūn guāng hǎo。
wèi yì chūn guāng hǎo yáng lǐu,
yáng lǐu zhī zhī chūn sè xìu。
chūn sè xìu shí cháng gòng yǐn,
shí cháng gòng yǐn chūn nóng jǐu。
chūn nóng jǐu sì zùi,
sì zùi xián xíng chūn sè lǐ。
xián xíng chūn sè lǐ xiāng féng,
xiāng féng jìng yì yóu shān shǔi。
jìng yì yóu shān shǔi xīn xī,
xīn xī yōu yōu gūi qù lái,
gūi qù lái xīu xīu yì yì。