赠从弟宣州长史昭

(唐代)李白

淮南望江南,千里碧山对。我行倦过之,半落青天外。
宗英佐雄郡,水陆相控带。长川豁中流,千里泻吴会
君心亦如此,包纳无小大。摇笔起风霜,推诚结仁爱。
讼庭垂桃李,宾馆罗轩盖。何意苍梧云,飘然忽相会。
才将圣不偶,命与时俱背。独立山海间,空老圣明代。
知音不易得,抚剑增感慨。当结九万期,中途莫先退。

李白

李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。

《赠从弟宣州长史昭》拼音标注

zèng cóng dì xuān zhōu cháng shǐ zhāo
huái nán wàng jiāng nán,
qiān lǐ bì shān dùi。
wǒ xíng juàn guò zhī,
bàn luò qīng tiān wài。
zōng yīng zuǒ xióng jùn,
shǔi lù xiāng kòng dài。
cháng chuān huō zhōng líu,
qiān lǐ xiè wú hùi。
jūn xīn yì rú cǐ,
bāo nà wú xiǎo dà。
yáo bǐ qǐ fēng shuāng,
tūi chéng jié rén ài。
sòng tíng chúi táo lǐ,
bīn guǎn luō xuān gài。
hé yì cāng wú yún,
piāo rán hū xiāng hùi。
cái jiāng shèng bù ǒu,
mìng yǔ shí jù bèi。
dú lì shān hǎi jiān,
kōng lǎo shèng míng dài。
zhī yīn bù yì dé,
fǔ jiàn zēng gǎn kǎi。
dāng jié jǐu wàn qī,
zhōng tú mò xiān tùi。