
李白
李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。
《宿白鹭洲,寄杨江宁》拼音标注
sù bái lù zhōu,jì yáng jiāng níng
zhāo bié zhū què mén,
mù qī bái lù zhōu。
bō guāng yáo hǎi yuè,
xīng yǐng rù chéng lóu。
wàng měi jīn líng zǎi,
rú sī qióng shù yōu。
tú lìng hún rù mèng,
fān jué yè chéng qīu。
lv̀ shǔi jiě rén yì,
wèi yú xī běi líu。
yīn shēng yù qín lǐ,
dàng yàng jì jūn chóu。