鞠歌行(以下见文苑英华)

(唐代)李白

丽莫似汉宫妃,谦莫似黄家女。黄女持谦齿发高,
汉妃恃丽天庭去。人生容德不自保,圣人安用推天道。
君不见蔡泽嵌枯诡怪之形状,大言直取秦丞相。
又不见田千秋才智不出人,一朝富贵如有神。
二侯行事在方册,泣麟老人终困厄。夜光抱恨良叹悲,
日月逝矣吾何之。

李白

李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。

《鞠歌行(以下见《文苑英华》)》拼音标注

jū gē xíng ( yǐ xià jiàn 《 wén yuàn yīng huá 》 )
lì mò sì hàn gōng fēi,
qiān mò sì huáng jiā nv̌。
huáng nv̌ chí qiān chǐ fā gāo,
hàn fēi shì lì tiān tíng qù。
rén shēng róng dé bù zì bǎo,
shèng rén ān yòng tūi tiān dào。
jūn bù jiàn cài zé qiàn kū gǔi guài zhī xíng zhuàng,
dà yán zhí qǔ qín chéng xiāng。
yòu bù jiàn tián qiān qīu cái zhì bù chū rén,
yī zhāo fù gùi rú yǒu shén。
èr hóu xíng shì zài fāng cè,
qì lín lǎo rén zhōng kùn è。
yè guāng bào hèn liáng tàn bēi,
rì yuè shì yǐ wú hé zhī。