杂言用投丹阳知己兼奉宣慰判官
(唐代)李白
客从昆崙来,遗我双玉璞。云是古之得道者西王母食之馀,食之可以凌太虚。
受之颇谓绝今昔,求识江淮人犹乎比石。如今虽在卞和手,□□正憔悴。
了了知之亦何益,恭闻士有调相如。始从镐京还,复欲镐京去。
能上秦王殿,何时回光一相眄。欲投君,保君年,幸君持取无弃捐。
无弃捐,服之与君俱神仙。

李白
李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。
《杂言用投丹阳知己兼奉宣慰判官》拼音标注
zá yán yòng tóu dān yáng zhī jǐ jiān fèng xuān wèi pàn guān
kè cóng kūn lún lái,
yí wǒ shuāng yù pú。
yún shì gǔ zhī dé dào zhě xī wáng mǔ shí zhī yú,
shí zhī kě yǐ líng tài xū。
shòu zhī pǒ wèi jué jīn xī,
qíu shì jiāng huái rén yóu hū bǐ shí。
rú jīn sūi zài biàn hé shǒu,
□ □ zhèng qiáo cùi。
le le zhī zhī yì hé yì,
gōng wén shì yǒu diào xiāng rú。
shǐ cóng hào jīng huán,
fù yù hào jīng qù。
néng shàng qín wáng diàn,
hé shí húi guāng yī xiāng miǎn。
yù tóu jūn,
bǎo jūn nián,
xìng jūn chí qǔ wú qì juān。
wú qì juān,
fú zhī yǔ jūn jù shén xiān。