
李白
李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。
《白纻辞 其二》拼音标注
bái zhù cí qí èr
guǎn wá rì luò gē chūi shēn。
yuè hán jiāng qīng yè chén chén。
měi rén yī xiào qiān huáng jīn。
chúi luō wǔ hú yáng āi yīn。
yǐng zhōng bái xuě qiě mò yín。
zǐ yè wú gē dòng jūn xīn。
dòng jūn xīn。
jì jūn shǎng。
yuàn zuò tiān chí shuāng yuān yāng。
yī zhāo fēi qù qīng yún shàng 。
- 上一篇:寄远其六
- 下一篇:杂歌谣辞 其三 襄阳曲