豳歌行 上新平长史兄粲
(唐代)李白
愁云苍惨寒气多。忆昨去家此为客,荷花初红柳条碧。
中宵出饮三百杯,明朝归揖二千石。宁知流寓变光辉,
胡霜萧飒绕客衣。寒灰寂寞凭谁暖,落叶飘扬何处归。
吾兄行乐穷曛旭,满堂有美颜如玉。赵女长歌入彩云,
燕姬醉舞娇红烛。狐裘兽炭酌流霞,壮士悲吟宁见嗟。
前荣后枯相翻覆,何惜馀光及棣华。

李白
李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。
《豳歌行,上新平长史兄粲》拼音标注
bīn gē xíng,shàng xīn píng cháng shǐ xiōng càn
bīn gǔ shāo shāo zhèn tíng kē,
jīng shǔi hào hào yáng tuān bō。
āi hóng suān sī mù shēng jí,
chóu yún cāng cǎn hán qì duō。
yì zuó qù jiā cǐ wèi kè,
hé huā chū hóng lǐu tiáo bì。
zhōng xiāo chū yǐn sān bǎi bēi,
míng zhāo gūi yī èr qiān shí。
níng zhī líu yù biàn guāng hūi,
hú shuāng xiāo sà rào kè yī。
hán hūi jì mò píng shúi nuǎn,
luò yè piāo yáng hé chù gūi。
wú xiōng xíng lè qióng xūn xù,
mǎn táng yǒu měi yán rú yù。
zhào nv̌ cháng gē rù cǎi yún,
yàn jī zùi wǔ jiāo hóng zhú。
hú qíu shòu tàn zhuó líu xiá,
zhuàng shì bēi yín níng jiàn jiē。
qián róng hòu kū xiāng fān fù,
hé xī yú guāng jí dì huá。
- 上一篇:杭州送裴大泽赴庐州长史
- 下一篇:宴郑参卿山池