水龙吟·明堂一柱擎天
(宋代)李曾伯
明堂一柱擎天,眼看黄阁空诸老。平生方寸、班班四字,诚心公道。玉帐云旗,金城露布,尚勤征讨。向淮头蜀口,一时做就,安石传、孔明表。谈笑妖氛如扫。看整齐、乾坤都了。衮衣赤舃,归来廊庙,雍容师保。三相一门,双亲千岁,人间蓬岛。举黄封,细唱调羹,官梅上、正春早。

李曾伯
李曾伯(1198年-1268年),字长孺,号可斋。原籍覃怀(今河南沁阳附近),南渡后寓居嘉兴(今浙江嘉兴)。南宋中晚期名臣、词人,太宰李邦彦之后。其词喜用慷慨悲壮之调,抒发忧时感世之情,自称“愿学稼轩翁(辛弃疾)”《四库提要》称其“才气纵横,颇不入格,要亦戛戛异人,不屑拾慧牙后”。有《可斋杂稿》等传世。
《水龙吟·明堂一柱擎天》拼音标注
shǔi lóng yín · míng táng yī zhù qíng tiān
míng táng yī zhù qíng tiān,
yǎn kàn huáng gé kōng zhū lǎo。
píng shēng fāng cùn 、 bān bān sì zì,
chéng xīn gōng dào。
yù zhàng yún qí,
jīn chéng lù bù,
shàng qín zhēng tǎo。
xiàng huái tóu shǔ kǒu,
yī shí zuò jìu,
ān shí chuán 、 kǒng míng biǎo。
tán xiào yāo fēn rú sǎo。
kàn zhěng qí 、 gān kūn dū le。
gǔn yī chì xì,
gūi lái láng miào,
yōng róng shī bǎo。
sān xiāng yī mén,
shuāng qīn qiān sùi,
rén jiān péng dǎo。
jǔ huáng fēng,
xì chàng diào gēng,
guān méi shàng 、 zhèng chūn zǎo 。
- 上一篇:水龙吟·吾皇神武中兴
- 下一篇:贺新郎·日近长安路