贺新凉(甲寅春闻襄寇退)

(宋代)李曾伯

晓听平安报。信荆州、古今形胜,金汤天造。落日岘山陈迹在,依旧大堤芳草。叹紫塞、黄尘未扫。水合水生来又去,赖胡雏、犹畏熊当道。薇柳戍,甚时了。
乞身屡上笺天表。感恩深、丁宁帝语,许同方召。自愧黔驴无伎俩,桑土绸缪盍早。空手袖、剑锋懊恼。要鲙鲸鲵封京观,愿汉廷用壮臣年老。毋更取,仲华笑。

李曾伯

李曾伯(1198年-1268年),字长孺,号可斋。原籍覃怀(今河南沁阳附近),南渡后寓居嘉兴(今浙江嘉兴)。南宋中晚期名臣、词人,太宰李邦彦之后。其词喜用慷慨悲壮之调,抒发忧时感世之情,自称“愿学稼轩翁(辛弃疾)”《四库提要》称其“才气纵横,颇不入格,要亦戛戛异人,不屑拾慧牙后”。有《可斋杂稿》等传世。

《贺新凉(甲寅春闻襄寇退)》拼音标注

hè xīn liáng ( jiǎ yín chūn wén xiāng kòu tùi )
xiǎo tīng píng ān bào。
xìn jīng zhōu 、 gǔ jīn xíng shèng,
jīn tāng tiān zào。
luò rì xiàn shān chén jī zài,
yī jìu dà dī fāng cǎo。
tàn zǐ sāi 、 huáng chén wèi sǎo。
shǔi hé shǔi shēng lái yòu qù,
lài hú chú 、 yóu wèi xióng dāng dào。
wéi lǐu shù,
shén shí le。
qǐ shēn lv̌ shàng jiān tiān biǎo。
gǎn ēn shēn 、 dīng níng dì yǔ,
xǔ tóng fāng zhào。
zì kùi qián lv́ wú jì liǎ,
sāng tǔ chóu móu hé zǎo。
kōng shǒu xìu 、 jiàn fēng ào nǎo。
yào kuài jīng ní fēng jīng guān,
yuàn hàn tíng yòng zhuàng chén nián lǎo。
wú gèng qǔ,
zhòng huá xiào。