水调歌头 其二十三 题临江驿和徐意一韵

(宋代)李曾伯

君莫厌行役,易尔此非难。人情无已,久阴忧潦霁忧乾。

借得庭轩一榻,忘却征涂炎暑,小驻瀹龙团。世路任渠险,襟抱五湖宽。

叹平生,环辙迹,已苍颜。梅花雪片万里,奚又絷南冠。

应是江山好处,犹待推排老眼,天未许休官。莫忆故园竹,日日报平安。

李曾伯

李曾伯(1198年-1268年),字长孺,号可斋。原籍覃怀(今河南沁阳附近),南渡后寓居嘉兴(今浙江嘉兴)。南宋中晚期名臣、词人,太宰李邦彦之后。其词喜用慷慨悲壮之调,抒发忧时感世之情,自称“愿学稼轩翁(辛弃疾)”《四库提要》称其“才气纵横,颇不入格,要亦戛戛异人,不屑拾慧牙后”。有《可斋杂稿》等传世。

《水调歌头 其二十三 题临江驿和徐意一韵》拼音标注

shǔi diào gē tóu qí èr shí sān tí lín jiāng yì hé xú yì yī yùn
jūn mò yàn xíng yì,
yì ěr cǐ fēi nán。
rén qíng wú yǐ,
jǐu yīn yōu lǎo jì yōu gān。
jiè dé tíng xuān yī tà,
wàng què zhēng tú yán shǔ,
xiǎo zhù yuè lóng tuán。
shì lù rèn qú xiǎn,
jīn bào wǔ hú kuān。
tàn píng shēng,
huán chè jī,
yǐ cāng yán。
méi huā xuě piàn wàn lǐ,
xī yòu zhí nán guān。
yìng shì jiāng shān hǎo chù,
yóu dài tūi pái lǎo yǎn,
tiān wèi xǔ xīu guān。
mò yì gù yuán zhú,
rì rì bào píng ān。