贺新郎二十首 其十三

(清代)李慈铭

百岁平分了。谩相传、南人衰易,相年难到。更有萧家天子语,各半东西相祷。

只未食、长生茶蓼。人鬼挤排终不去,有黄齑、百瓮供人咬。

忧患窟,相中老。

生来百药愁都夭,记当年、瑶环就塾,未离怀抱。历尽人间千万劫,转眼头颅都皓。

只剩取、形单自吊。今日杯盘红烛影,算三生、留得枯禅稿。

归去也,故山好。

李慈铭

李慈铭(1830~1894)晚清官员,著名文史学家。初名模,字式侯,后改今名,字爱伯,号莼客,室名越缦堂,晚年自署越缦老人。会稽(今浙江绍兴)西郭霞川村人。光绪六年进士,官至山西道监察御史。数上封事,不避权要。日记三十余年不断,读书心得无不收录。学识渊博,承乾嘉汉学之余绪,治经学、史学,蔚然可观,被称为“旧文学的殿军”。

《贺新郎二十首 其十三》拼音标注

hè xīn láng èr shí shǒu qí shí sān
bǎi sùi píng fēn le。
mán xiāng chuán 、 nán rén shuāi yì,
xiāng nián nán dào。
gèng yǒu xiāo jiā tiān zǐ yǔ,
gè bàn dōng xī xiāng dǎo。
zhǐ wèi shí 、 cháng shēng chá liǎo。
rén gǔi jǐ pái zhōng bù qù,
yǒu huáng jī 、 bǎi wèng gōng rén yǎo。
yōu huàn kū,
xiāng zhōng lǎo。
shēng lái bǎi yào chóu dū yāo,
jì dāng nián 、 yáo huán jìu shú,
wèi lí huái bào。
lì jǐn rén jiān qiān wàn jié,
zhuǎn yǎn tóu lú dū hào。
zhǐ shèng qǔ 、 xíng dān zì diào。
jīn rì bēi pán hóng zhú yǐng,
suàn sān shēng 、 líu dé kū shàn gǎo。
gūi qù yě,
gù shān hǎo。