念奴娇十一首 其七
(清代)李慈铭
溪藤小幅,认湖唇石罅,结就茅唇。唇下芭蕉三百本,养得一湖生绿。
药径分苗,秫田赋采,闲听松边瀑。棹船归也,两翁相对如鹄。
堪叹赁庑年年,漂流海燕,谁寄修椽宿。少日连床风雨梦,白首几时重续。
花里驯鸥,苇间射鸭,此乐今生足。且留图画,湖山共证清福。

李慈铭
李慈铭(1830~1894)晚清官员,著名文史学家。初名模,字式侯,后改今名,字爱伯,号莼客,室名越缦堂,晚年自署越缦老人。会稽(今浙江绍兴)西郭霞川村人。光绪六年进士,官至山西道监察御史。数上封事,不避权要。日记三十余年不断,读书心得无不收录。学识渊博,承乾嘉汉学之余绪,治经学、史学,蔚然可观,被称为“旧文学的殿军”。
《念奴娇十一首 其七》拼音标注
niàn nú jiāo shí yī shǒu qí qī
xī téng xiǎo fú,
rèn hú chún shí xià,
jié jìu máo chún。
chún xià bā jiāo sān bǎi běn,
yǎng dé yī hú shēng lv̀。
yào jìng fēn miáo,
shú tián fù cǎi,
xián tīng sōng biān pù。
zhuō chuán gūi yě,
liǎng wēng xiāng dùi rú hú。
kān tàn rèn wǔ nián nián,
piāo líu hǎi yàn,
shúi jì xīu chuán sù。
shǎo rì lián chuáng fēng yǔ mèng,
bái shǒu jī shí zhòng xù。
huā lǐ xún ōu,
wěi jiān shè yā,
cǐ lè jīn shēng zú。
qiě líu tú huà,
hú shān gòng zhèng qīng fú。