摸鱼儿十首 其七
(清代)李慈铭
甚匆匆、一年春老,海棠开遍琳宇。广庭十亩红霞队,交倚翠帘珠户。
能几度,消受得、金尊银烛伤春句。画栏断处。有一树垂杨,恰当花缺,为我尽情舞。
循流水,还忆旧径行路。香车宝马同驻。屧痕钗影分明在,偏是落英无数。
莺燕去,只赢得、枝头犹带前年雨。闲愁漫诉。且再问荒园,绮窗尘网,剩有断钗否。

李慈铭
李慈铭(1830~1894)晚清官员,著名文史学家。初名模,字式侯,后改今名,字爱伯,号莼客,室名越缦堂,晚年自署越缦老人。会稽(今浙江绍兴)西郭霞川村人。光绪六年进士,官至山西道监察御史。数上封事,不避权要。日记三十余年不断,读书心得无不收录。学识渊博,承乾嘉汉学之余绪,治经学、史学,蔚然可观,被称为“旧文学的殿军”。
《摸鱼儿十首 其七》拼音标注
mō yú ér shí shǒu qí qī
shén cōng cōng 、 yī nián chūn lǎo,
hǎi táng kāi biàn lín yǔ。
guǎng tíng shí mǔ hóng xiá dùi,
jiāo yǐ cùi lián zhū hù。
néng jī dù,
xiāo shòu dé 、 jīn zūn yín zhú shāng chūn jù。
huà lán duàn chù。
yǒu yī shù chúi yáng,
qià dāng huā quē,
wèi wǒ jǐn qíng wǔ。
xún líu shǔi,
huán yì jìu jìng xíng lù。
xiāng chē bǎo mǎ tóng zhù。
xiè hén chāi yǐng fēn míng zài,
piān shì luò yīng wú shù。
yīng yàn qù,
zhǐ yíng dé 、 zhī tóu yóu dài qián nián yǔ。
xián chóu màn sù。
qiě zài wèn huāng yuán,
qǐ chuāng chén wǎng,
shèng yǒu duàn chāi fǒu。