贺新郎二十首 其四

(清代)李慈铭

看尔扬鞭去。正愁人、东风满目,扰花狂絮。故国苍茫天万里,不辨越山何处。

更碣海、波涛汹怒。䝟兕磨牙鲛舐腭,但只身、掉臂游行过。

最怜少日伤孤露。耐荒寒苧灯齑粥,半生难苦。赢得科名酬母教,衣锦暂时团聚。

讵转足、便迷归路。薄宦未成家陷贼,负高堂、总被微名误。

穿垒走,涕如雨。

李慈铭

李慈铭(1830~1894)晚清官员,著名文史学家。初名模,字式侯,后改今名,字爱伯,号莼客,室名越缦堂,晚年自署越缦老人。会稽(今浙江绍兴)西郭霞川村人。光绪六年进士,官至山西道监察御史。数上封事,不避权要。日记三十余年不断,读书心得无不收录。学识渊博,承乾嘉汉学之余绪,治经学、史学,蔚然可观,被称为“旧文学的殿军”。

《贺新郎二十首 其四》拼音标注

hè xīn láng èr shí shǒu qí sì
kàn ěr yáng biān qù。
zhèng chóu rén 、 dōng fēng mǎn mù,
rǎo huā kuáng xù。
gù guó cāng máng tiān wàn lǐ,
bù biàn yuè shān hé chù。
gèng jié hǎi 、 bō tāo xiōng nù。
yà sì mó yá jiǎo shì è,
dàn zhǐ shēn 、 diào bì yóu xíng guò。
zùi lián shǎo rì shāng gū lù。
nài huāng hán zhù dēng jī zhōu,
bàn shēng nán kǔ。
yíng dé kē míng chóu mǔ jiào,
yī jǐn zàn shí tuán jù。
jù zhuǎn zú 、 biàn mí gūi lù。
bó huàn wèi chéng jiā xiàn zéi,
fù gāo táng 、 zǒng bèi wēi míng wù。
chuān lěi zǒu,
tì rú yǔ。