贺新郎二十首 其九

(清代)李慈铭

展卷呼之起。便迎人、低眉柔骨,百般神似。不分丹青神妙笔,变相都成非是。

算鬼趣、直穷到此,袍笏当场宜活现,奈破衫、多半妆穷子。

真与假,有谁记。

笔头粉墨谈何易,要包罗、太行三峡,眼中心底。莫道当前真出丑,占尽人间头地。

且漫问、王侯饿隶。衮衮相逢皆此辈,只笑啼、暂戴猴冠耳。

谁竞识,真羞耻。

李慈铭

李慈铭(1830~1894)晚清官员,著名文史学家。初名模,字式侯,后改今名,字爱伯,号莼客,室名越缦堂,晚年自署越缦老人。会稽(今浙江绍兴)西郭霞川村人。光绪六年进士,官至山西道监察御史。数上封事,不避权要。日记三十余年不断,读书心得无不收录。学识渊博,承乾嘉汉学之余绪,治经学、史学,蔚然可观,被称为“旧文学的殿军”。

《贺新郎二十首 其九》拼音标注

hè xīn láng èr shí shǒu qí jǐu
zhǎn juàn hū zhī qǐ。
biàn yíng rén 、 dī méi róu gǔ,
bǎi bān shén sì。
bù fēn dān qīng shén miào bǐ,
biàn xiāng dū chéng fēi shì。
suàn gǔi qù 、 zhí qióng dào cǐ,
páo hù dāng cháng yí huó xiàn,
nài pò shān 、 duō bàn zhuāng qióng zǐ。
zhēn yǔ jiǎ,
yǒu shúi jì。
bǐ tóu fěn mò tán hé yì,
yào bāo luō 、 tài xíng sān xiá,
yǎn zhōng xīn dǐ。
mò dào dāng qián zhēn chū chǒu,
zhān jǐn rén jiān tóu dì。
qiě màn wèn 、 wáng hóu è lì。
gǔn gǔn xiāng féng jiē cǐ bèi,
zhǐ xiào tí 、 zàn dài hóu guān ěr。
shúi jìng shì,
zhēn xīu chǐ。