贺新郎二十首 其十一
(清代)李慈铭
烛下有如月。又当筵、倚衿吴语,当香初接。一样秋人缠绵意,分手俄成愁绝。
记隔夜、瑶笙吹彻。花叶团圞屏录曲,更金尊、互劝歌回雪。
双袖底,酒痕热。
同看莺燕开帘出,蓦回头。红菱照眼,玉枝先折。犹有蛾眉留人住,为我明珠承睫。
只一霎、温存须惜。典尽貂裘那作计,恐人间、容易芳华歇。
休更忆,北邻笛。

李慈铭
李慈铭(1830~1894)晚清官员,著名文史学家。初名模,字式侯,后改今名,字爱伯,号莼客,室名越缦堂,晚年自署越缦老人。会稽(今浙江绍兴)西郭霞川村人。光绪六年进士,官至山西道监察御史。数上封事,不避权要。日记三十余年不断,读书心得无不收录。学识渊博,承乾嘉汉学之余绪,治经学、史学,蔚然可观,被称为“旧文学的殿军”。
《贺新郎二十首 其十一》拼音标注
hè xīn láng èr shí shǒu qí shí yī
zhú xià yǒu rú yuè。
yòu dāng yán 、 yǐ jīn wú yǔ,
dāng xiāng chū jiē。
yī yáng qīu rén chán mián yì,
fēn shǒu é chéng chóu jué。
jì gé yè 、 yáo shēng chūi chè。
huā yè tuán luán píng lù qū,
gèng jīn zūn 、 hù quàn gē húi xuě。
shuāng xìu dǐ,
jǐu hén rè。
tóng kàn yīng yàn kāi lián chū,
mò húi tóu。
hóng líng zhào yǎn,
yù zhī xiān zhé。
yóu yǒu é méi líu rén zhù,
wèi wǒ míng zhū chéng jié。
zhǐ yī shà 、 wēn cún xū xī。
diǎn jǐn diāo qíu nà zuò jì,
kǒng rén jiān 、 róng yì fāng huá xiē。
xīu gèng yì,
běi lín dí。