会龙桥歌

(清代)李慈铭

慧日阁深抚帝坐,相公馆客访奇货。两龙浴水来夹舟,保长惊呼贵人卧。

雷奔电睒导客行,仙源庆牒稽图名。帖报新恩得龙子,万岁巷里愁琴声。

一龙飞腾上天去,烛影赭袍挟临御。可怜折断双晶莲,墀下殿岩捽头舞。

一龙朱邸开会稽,投怀再见雏龙飞。嗣皇庆寿攽金扇,隆国承封曳玉衣。

五十年来六更毕,大龙枯颅琢饕餮。白头青盖牵羊行,绕柱龙孙拜番佛。

镂簟珠襦散不收,霅川碧血几经秋。谁知龙輴千官卫,不及西溪土一抔。

当时戚里承恩泽,卫王鲁国同朝列。不堪潜邸问虹桥,留与桓溪夸䧿楔。

迎恩门外夕阳斜,终古桥痕漾采霞。渔童打桨入东浦,指点荒村保长家。

李慈铭

李慈铭(1830~1894)晚清官员,著名文史学家。初名模,字式侯,后改今名,字爱伯,号莼客,室名越缦堂,晚年自署越缦老人。会稽(今浙江绍兴)西郭霞川村人。光绪六年进士,官至山西道监察御史。数上封事,不避权要。日记三十余年不断,读书心得无不收录。学识渊博,承乾嘉汉学之余绪,治经学、史学,蔚然可观,被称为“旧文学的殿军”。

《会龙桥歌》拼音标注

hùi lóng qiáo gē
hùi rì gé shēn fǔ dì zuò,
xiāng gōng guǎn kè fǎng qí huò。
liǎng lóng yù shǔi lái jiā zhōu,
bǎo cháng liáng hū gùi rén wò。
léi bēn diàn shǎn dǎo kè xíng,
xiān yuán qìng dié jī tú míng。
tiē bào xīn ēn dé lóng zǐ,
wàn sùi xiàng lǐ chóu qín shēng。
yī lóng fēi téng shàng tiān qù,
zhú yǐng zhě páo xié lín yù。
kě lián zhé duàn shuāng jīng lián,
chí xià diàn yán zú tóu wǔ。
yī lóng zhū dǐ kāi hùi jī,
tóu huái zài jiàn chú lóng fēi。
sì huáng qìng shòu bān jīn shàn,
lóng guó chéng fēng yè yù yī。
wǔ shí nián lái lìu gèng bì,
dà lóng kū lú zhuó tāo tiè。
bái tóu qīng gài qiān yáng xíng,
rào zhù lóng sūn bài fān fó。
lòu diàn zhū rú sàn bù shōu,
zhá chuān bì xiě jī jīng qīu。
shúi zhī lóng chūn qiān guān wèi,
bù jí xī xī tǔ yī póu。
dāng shí qī lǐ chéng ēn zé,
wèi wáng lǔ guó tóng zhāo liè。
bù kān qián dǐ wèn hóng qiáo,
líu yǔ huán xī kuā què xiē。
yíng ēn mén wài xī yáng xié,
zhōng gǔ qiáo hén yàng cǎi xiá。
yú tóng dǎ jiǎng rù dōng pǔ,
zhǐ diǎn huāng cūn bǎo cháng jiā。