沁园春二首 其一

(清代)李慈铭

酾酒峰巅,四顾苍茫,黄尘涨天。正花门入卫,纵横部曲,蒲类驻泊,惨淡楼船。

炮火金山,阵云铁瓮,回首留都问罪年。感今昔,想淮阳画像,尚动凌烟。

布衣梦绕刀环,奈日日从人射虎还。笑马侯已老,偏当曳落,檀公善走,屡拥先零。

扪虱恁陵,弹筝睥睨,江左如聊孰比肩。衔杯外,只斜阳衰草,满眼关山。

李慈铭

李慈铭(1830~1894)晚清官员,著名文史学家。初名模,字式侯,后改今名,字爱伯,号莼客,室名越缦堂,晚年自署越缦老人。会稽(今浙江绍兴)西郭霞川村人。光绪六年进士,官至山西道监察御史。数上封事,不避权要。日记三十余年不断,读书心得无不收录。学识渊博,承乾嘉汉学之余绪,治经学、史学,蔚然可观,被称为“旧文学的殿军”。

《沁园春二首 其一》拼音标注

qìn yuán chūn èr shǒu qí yī
xǐ jǐu fēng diān,
sì gù cāng máng,
huáng chén zhǎng tiān。
zhèng huā mén rù wèi,
zòng héng bù qū,
pú lèi zhù bó,
cǎn dàn lóu chuán。
pào huǒ jīn shān,
zhèn yún tiě wèng,
húi shǒu líu dū wèn zùi nián。
gǎn jīn xī,
xiǎng huái yáng huà xiàng,
shàng dòng líng yān。
bù yī mèng rào dāo huán,
nài rì rì cóng rén shè hǔ huán。
xiào mǎ hóu yǐ lǎo,
piān dāng yè luò,
tán gōng shàn zǒu,
lv̌ yǒng xiān líng。
mén shī rèn líng,
dàn zhēng bì nì,
jiāng zuǒ rú liáo shú bǐ jiān。
xián bēi wài,
zhǐ xié yáng shuāi cǎo,
mǎn yǎn guān shān。