满庭芳五首 其三

(清代)李慈铭

风漾游丝,雨晴芳草,联骑重款禅关。碧桃才过,红绽海棠鲜。

犹有丁香似雪,斜阳外、占尽春妍。经行遍、廊空人寂,雏鹊斗花前。

萧然僧几个,垂帘扫地,静炷炉烟。且访钟林下,选石云边。

难得江南吟客,松风里、来听茶煎。还相约,绿阴如幄,清簟枕书眠。

李慈铭

李慈铭(1830~1894)晚清官员,著名文史学家。初名模,字式侯,后改今名,字爱伯,号莼客,室名越缦堂,晚年自署越缦老人。会稽(今浙江绍兴)西郭霞川村人。光绪六年进士,官至山西道监察御史。数上封事,不避权要。日记三十余年不断,读书心得无不收录。学识渊博,承乾嘉汉学之余绪,治经学、史学,蔚然可观,被称为“旧文学的殿军”。

《满庭芳五首 其三》拼音标注

mǎn tíng fāng wǔ shǒu qí sān
fēng yàng yóu sī,
yǔ qíng fāng cǎo,
lián qí zhòng kuǎn shàn guān。
bì táo cái guò,
hóng zhàn hǎi táng xiān。
yóu yǒu dīng xiāng sì xuě,
xié yáng wài 、 zhān jǐn chūn yán。
jīng xíng biàn 、 láng kōng rén jì,
chú què dǒu huā qián。
xiāo rán sēng jī gè,
chúi lián sǎo dì,
jìng zhù lú yān。
qiě fǎng zhōng lín xià,
xuǎn shí yún biān。
nán dé jiāng nán yín kè,
sōng fēng lǐ 、 lái tīng chá jiān。
huán xiāng yuē,
lv̀ yīn rú wò,
qīng diàn zhěn shū mián。