梅子黄时雨二首 其二

(清代)李慈铭

甚处传笺。看春事顿消,流水难准。又乳燕重帘,熟梅风信。

漠漠倦雷烟柳外,和愁旋转终无定。凉催暝,幽梦枕边,低度云影。

谁认。红楼消损,过愔愔暮雨,犹自耽病。可浅试慵妆,染花奁润。

待证紫蕉山上事,玉啼点点从头问。天涯近,雾丝漾成疏鬓。

李慈铭

李慈铭(1830~1894)晚清官员,著名文史学家。初名模,字式侯,后改今名,字爱伯,号莼客,室名越缦堂,晚年自署越缦老人。会稽(今浙江绍兴)西郭霞川村人。光绪六年进士,官至山西道监察御史。数上封事,不避权要。日记三十余年不断,读书心得无不收录。学识渊博,承乾嘉汉学之余绪,治经学、史学,蔚然可观,被称为“旧文学的殿军”。

《梅子黄时雨二首 其二》拼音标注

méi zǐ huáng shí yǔ èr shǒu qí èr
shén chù chuán jiān。
kàn chūn shì dùn xiāo,
líu shǔi nán zhǔn。
yòu rǔ yàn zhòng lián,
shú méi fēng xìn。
mò mò juàn léi yān lǐu wài,
hé chóu xuán zhuǎn zhōng wú dìng。
liáng cūi míng,
yōu mèng zhěn biān,
dī dù yún yǐng。
shúi rèn。
hóng lóu xiāo sǔn,
guò yīn yīn mù yǔ,
yóu zì dān bìng。
kě qiǎn shì yōng zhuāng,
rǎn huā lián rùn。
dài zhèng zǐ jiāo shān shàng shì,
yù tí diǎn diǎn cóng tóu wèn。
tiān yá jìn,
wù sī yàng chéng shū bìn。