满江红九首 其三
(清代)李慈铭
晓枕啼莺,刚梦到、谢家庭院。听帘低,歌尘一缕,钿箫低唤。
铃索语通香篆细,秋千影隔东风软。正缃桃、花底教鹦哥,春愁浅。
萧郎鬓,年年换,真珠字,题都遍。恁新词琢就,相思难遣。
怀里绿筠重泪叠,奁中红豆团圞忏。又鲤鱼、风信到江南,传笺惯。

李慈铭
李慈铭(1830~1894)晚清官员,著名文史学家。初名模,字式侯,后改今名,字爱伯,号莼客,室名越缦堂,晚年自署越缦老人。会稽(今浙江绍兴)西郭霞川村人。光绪六年进士,官至山西道监察御史。数上封事,不避权要。日记三十余年不断,读书心得无不收录。学识渊博,承乾嘉汉学之余绪,治经学、史学,蔚然可观,被称为“旧文学的殿军”。
《满江红九首 其三》拼音标注
mǎn jiāng hóng jǐu shǒu qí sān
xiǎo zhěn tí yīng,
gāng mèng dào 、 xiè jiā tíng yuàn。
tīng lián dī,
gē chén yī lv̌,
diàn xiāo dī huàn。
líng suǒ yǔ tōng xiāng zhuàn xì,
qīu qiān yǐng gé dōng fēng ruǎn。
zhèng xiāng táo 、 huā dǐ jiào yīng gē,
chūn chóu qiǎn。
xiāo láng bìn,
nián nián huàn,
zhēn zhū zì,
tí dū biàn。
rèn xīn cí zhuó jìu,
xiāng sī nán qiǎn。
huái lǐ lv̀ yún zhòng lèi dié,
lián zhōng hóng dòu tuán luán chàn。
yòu lǐ yú 、 fēng xìn dào jiāng nán,
chuán jiān guàn。