满江红九首 其二
(清代)李慈铭
一剪红蘼,倩谁写、银钩团扇。还记得,蛮纱窗下,那回初见。
眉叶黛匀新恨浅,靥花香著春酲暖。恁画中、小剧镜中人,东风短。
瑶珰寄,空相券,珠彄约,翻成怨。奈梦随春去,钿衫人远。
翠槛云深鹦母睡,绣屏廛重狸奴懒。只粉巾、留得唾脂痕,星前看。

李慈铭
李慈铭(1830~1894)晚清官员,著名文史学家。初名模,字式侯,后改今名,字爱伯,号莼客,室名越缦堂,晚年自署越缦老人。会稽(今浙江绍兴)西郭霞川村人。光绪六年进士,官至山西道监察御史。数上封事,不避权要。日记三十余年不断,读书心得无不收录。学识渊博,承乾嘉汉学之余绪,治经学、史学,蔚然可观,被称为“旧文学的殿军”。
《满江红九首 其二》拼音标注
mǎn jiāng hóng jǐu shǒu qí èr
yī jiǎn hóng mí,
qiàn shúi xiě 、 yín gōu tuán shàn。
huán jì dé,
mán shā chuāng xià,
nà húi chū jiàn。
méi yè dài yún xīn hèn qiǎn,
yè huā xiāng zhù chūn chéng nuǎn。
rèn huà zhōng 、 xiǎo jù jìng zhōng rén,
dōng fēng duǎn。
yáo dāng jì,
kōng xiāng quàn,
zhū kōu yuē,
fān chéng yuàn。
nài mèng súi chūn qù,
diàn shān rén yuǎn。
cùi jiàn yún shēn yīng mǔ shùi,
xìu píng chán zhòng lí nú lǎn。
zhǐ fěn jīn 、 líu dé tuò zhī hén,
xīng qián kàn。