长亭怨慢五首 其三
(清代)李慈铭
恁重检、玉奁佳事。粉指痕留,露华犹湿。老辈风流,传家画本媵丹碧。
漫惊烽火,携娇女、山居萧瑟。竹屐练裙,曾侍砚、芸笺亲擘。
愁说。婿乡回首处,莺脰泪波堪挹。种松人去,便雪里、秾桃都折。
付萧郎、彩笔相思,重证取、花红月圆。况看兰笋森森,仍是绿阴时节。

李慈铭
李慈铭(1830~1894)晚清官员,著名文史学家。初名模,字式侯,后改今名,字爱伯,号莼客,室名越缦堂,晚年自署越缦老人。会稽(今浙江绍兴)西郭霞川村人。光绪六年进士,官至山西道监察御史。数上封事,不避权要。日记三十余年不断,读书心得无不收录。学识渊博,承乾嘉汉学之余绪,治经学、史学,蔚然可观,被称为“旧文学的殿军”。
《长亭怨慢五首 其三》拼音标注
cháng tíng yuàn màn wǔ shǒu qí sān
rèn zhòng jiǎn 、 yù lián jiā shì。
fěn zhǐ hén líu,
lù huá yóu shī。
lǎo bèi fēng líu,
chuán jiā huà běn yìng dān bì。
màn liáng fēng huǒ,
xié jiāo nv̌ 、 shān jū xiāo sè。
zhú jī liàn qún,
céng shì yàn 、 yún jiān qīn bò。
chóu shuō。
xù xiāng húi shǒu chù,
yīng dòu lèi bō kān yì。
zhǒng sōng rén qù,
biàn xuě lǐ 、 nóng táo dū zhé。
fù xiāo láng 、 cǎi bǐ xiāng sī,
zhòng zhèng qǔ 、 huā hóng yuè yuán。
kuàng kàn lán sǔn sēn sēn,
réng shì lv̀ yīn shí jié。