长亭怨慢五首 其五
(清代)李慈铭
恁弹出、夜弦清怨。湘水巫云,谱成凄绝。泪湿青衫,寄情空自费花叶。
碧梧吟罢,还怜惜、芳兰未歇。可忆红楼,吹玉茗、东风如雪。
愁说。昔年萧寺见,风貌莲花无别。蓬山路近,看纕佩、尊前亲结。
怎滇池、到红鹃,便梦断、竹王残月。只应罗袖黄昏,犹记旧时横笛。

李慈铭
李慈铭(1830~1894)晚清官员,著名文史学家。初名模,字式侯,后改今名,字爱伯,号莼客,室名越缦堂,晚年自署越缦老人。会稽(今浙江绍兴)西郭霞川村人。光绪六年进士,官至山西道监察御史。数上封事,不避权要。日记三十余年不断,读书心得无不收录。学识渊博,承乾嘉汉学之余绪,治经学、史学,蔚然可观,被称为“旧文学的殿军”。
《长亭怨慢五首 其五》拼音标注
cháng tíng yuàn màn wǔ shǒu qí wǔ
rèn dàn chū 、 yè xián qīng yuàn。
xiāng shǔi wū yún,
pǔ chéng qī jué。
lèi shī qīng shān,
jì qíng kōng zì fèi huā yè。
bì wú yín bà,
huán lián xī 、 fāng lán wèi xiē。
kě yì hóng lóu,
chūi yù míng 、 dōng fēng rú xuě。
chóu shuō。
xī nián xiāo sì jiàn,
fēng mào lián huā wú bié。
péng shān lù jìn,
kàn xiāng pèi 、 zūn qián qīn jié。
zěn diān chí 、 dào hóng juān,
biàn mèng duàn 、 zhú wáng cán yuè。
zhǐ yìng luō xìu huáng hūn,
yóu jì jìu shí héng dí。